吴佩远游雁宕山归,备述名胜;因为诗纪略,亦志余企望之怀也

明代 张煌言
名山繄慧业,遐览情亦怡。恭闻永嘉胜,拱揖乃失之! 吴子骨森秀,独往良所私;白袷被苍烟,短筇横指挥。 归来气色骄,岚光生须眉;磬折前问讯,抵掌登眺奇。 云根插万笏,一一攀青霓;梯霞转磴道,众妙来参差。 灵岩割元气,阴洞碍朝曦;岩中何所妙?万象迸崴蕤:林立丈人峰,高冠肃羽仪; 危岑古形容,箕踞各随宜。洞中何所妙?复道夹轩墀; 宛转石窦间,仿佛阴风吹。居然天地房,日月安敢窥! 更复扪浮屠,寂观豁天机;老僧相候门,为告山灵疑。 飞柯攒石栈,丛棘闷天池;所以回双屐,恒惧鬼神诒。 但见饮长虹,蜿蜒挂翠微;时或展湘帘,散作千珠玑。 闻言殊嚄唶,两腋出寒飔;岂无济胜具,而为尘鞅羁! 拍手问愚公,兹山讵可移!
míng shān huì   xiá lǎn qíng gōng wén yǒng jiā shèng gǒng   nǎi shī zhī    
sēn xiù   wǎng liáng suǒ   bái jiá bèi cāng yān   duǎn qióng héng zhǐ huī  
guī lái jiāo   lán guāng shēng méi   qìng shé qián wèn xùn   zhǐ zhǎng dēng tiào  
yún gēn chā wàn   pān qīng   xiá zhuǎn dèng dào   zhòng miào lái cēn  
líng yán yuán   yīn dòng ài cháo   yán zhōng suǒ miào   wàn xiàng bèng wǎi ruí   lín zhàng rén fēng   gāo guān  
wēi cén xíng róng   suí dòng zhōng suǒ miào   dào jiā xuān chí    
wǎn zhuǎn shí dòu jiān   fǎng 仿 yīn fēng chuī rán tiān fáng   yuè ān gǎn kuī    
gèng mén   guān huō tiān   lǎo sēng xiāng hòu mén   wèi gào shān líng  
fēi zǎn shí zhàn   cóng mèn tiān chí   suǒ huí shuāng   héng guǐ shén  
dàn jiàn yǐn cháng hóng   wān yán guà cuì wēi   shí huò zhǎn xiāng lián   sàn zuò qiān zhū  
wén yán shū huō   liǎng chū hán   shèng   ér wèi chén yāng  
pāi shǒu wèn gōng   shān