吴宁极惠和閒居五诗复用韵为谢 其二
衰发如素雪,一往随飘风。怅然平生怀,危坐闻远钟。
守身易成隘,应俗或谓通。不惜举世稀,所慕知者同。
傍偟岂有求,寂默非伤穷。
shuāi
衰
fā
发
rú
如
sù
素
xuě
雪
,
yī
一
wǎng
往
suí
随
piāo
飘
fēng
风
chàng
。
rán
怅
píng
然
shēng
平
huái
生
wēi
怀
,
zuò
危
wén
坐
yuǎn
闻
zhōng
远
钟
。
shǒu
守
shēn
身
yì
易
chéng
成
ài
隘
,
yìng
应
sú
俗
huò
或
wèi
谓
tōng
通
bù
。
xī
不
jǔ
惜
shì
举
xī
世
suǒ
稀
,
mù
所
zhī
慕
zhě
知
tóng
者
同
。
páng
傍
huáng
偟
qǐ
岂
yǒu
有
qiú
求
,
jì
寂
mò
默
fēi
非
shāng
伤
qióng
穷
。