吴明卿雪山冰井歌

明代 王世贞
左安雪山右冰井,凉思习习穿帷纱。殷红冽齿房陵李,沈绿沁腑青门瓜。 中间别有清凉宅,在君四大君不识。赤脚高凌一万层,辘轳直下三千尺。 中池之外无它润,太古以还唯一色。长安炙手殊可怜,骄日欲夺天公权。 须臾火尽灰欲冷,惟有寸心犹自燃。与君共饱冰雪意,高枕鼓跌庄生眠。
zuǒ ān xuě shān yòu bīng jǐng   liáng chuān 穿 wéi shā yān hóng liè chǐ fáng 齿 líng shěn   qìn 绿 qīng mén guā    
zhōng jiān bié yǒu qīng liáng zhái   zài jūn jūn shí chì jiǎo gāo líng wàn céng   lu zhí xià sān qiān chǐ    
zhōng chí zhī wài rùn   tài huán wéi cháng ān zhì shǒu shū lián jiāo   duó tiān gōng quán    
huǒ jǐn huī lěng   wéi yǒu cùn xīn yóu rán jūn gòng bǎo bīng xuě gāo   zhěn diē zhuāng shēng mián