无闷

宋代 丁注
风急还收,云冻又开,海阔无人翦水。算六出工夫,怎教容易。刚被郢歌楚舞,镇独向、尊前夸轻细。想谢庭诗咏,梁园赋赏,未成欢计。 天意。是则是。便下得控持,柳梢梅蕊。又争奈、看看渐回春意。好趁东君未觉,预先把、园林都装缀。看是处、玉树琼枝,胜却万红千翠。
fēng hái shōu   yún dòng yòu kāi   hǎi kuò rén jiǎn shuǐ suàn liù chū gōng   zěn jiào róng gāng bèi yǐng chǔ   zhèn xiàng zūn qián kuā qīng xiǎng xiè tíng shī yǒng   liáng yuán shǎng   wèi chéng huān
tiān shì shì biàn 便 xià de kòng chí   liǔ shāo méi ruǐ yòu zhēng nài kàn kàn jiàn huí chūn hǎo chèn dōng jūn wèi jué   xiān yuán lín dōu zhuāng zhuì kàn shì chù shù qióng zhī   shèng què wàn hóng qiān cuì