寤寐谣

宋代 梅尧臣
日月昼夜明,中匿暗霭物。 前世有奇疾,五日瞑未殁。 大夫家臣惧,鹊来视之脉不汨。 尝闻秦缪公,奄奄往帝所, 甚乐岂苍卒。及乎七日寤, 事与此无咈。果然踰二日, 觉语汝忽忽。从帝游钧天, 天乐声扬动心骨。有熊欲援我, 我时不敢咄。帝命我射之, 熊死羆来突。又射又死罴, 帝喜笑嗢嗢。二笥皆有副, 拜赐未及发。见儿在帝侧, 帝属翟犬一。曰俟子壮与, 虽得都未悉。复思古虞舜, 勋德如白日。将以其胄女, 而为七世匠。是时薰安于, 受言藏既密。遂陈鹊所云, 锡田嘉彼术。他日驾四牡, 桓桓兵卫出。矫立道上人, 不避从者叱。愿言谒主君, 见子光隘溢。请君去左右, 且闻君始疾。臣实在帝傍, 颇有良可诘。诘见我何为, 见君射熊罴,命中皆不失。 是且曷谓然,晋难其可述。 赐笥与属犬,解讲见终必。 问姓欲以官,欻怳不见质。 姑布子卿能相人,翟婢贱儿真将帅。 驰上常山得宝符,主君自此知无恤。 北登夏屋邀大王,铜枓厨人击王卒。 夫子姊呼天,摩笄自杀向山窟。 今传所死山,摩笄名不没。 其後竹书留两节,丹砂写素智氏灭。 呜呼人事非偶然,满饮琉璃耳方热。
yuè zhòu míng   zhōng àn ǎi  
qián shì yǒu   míng wèi  
dài jiā chén   què lái shì zhī mài  
cháng wén qín gōng   yǎn yǎn wǎng suǒ  
shén cāng    
shì guǒ rán èr    
jué cóng yóu jūn tiān    
tiān shēng yáng dòng xīn yǒu xióng yuán    
shí gǎn duō mìng shè zhī    
xióng lái yòu shè yòu    
xiào èr jiē yǒu    
bài wèi jiàn ér zài    
shǔ quǎn yuē zi zhuàng    
suī dōu wèi shùn    
xūn bái jiāng zhòu    
ér wèi shì jiàng shì shí xūn ān    
shòu yán cáng suì chén què suǒ yún    
tián jiā shù jià    
huán huán bīng wèi chū jiǎo dào shàng rén    
cóng zhě chì yuàn yán zhǔ jūn    
jiàn zi guāng ài qǐng jūn zuǒ yòu    
qiě wén jūn shǐ chén shí zài bàng    
yǒu liáng jiàn wéi    
jiàn jūn shè xióng   mìng zhòng jiē shī  
shì qiě wèi rán   jìn nán shù  
shǔ quǎn   jiě jiǎng jiàn zhōng  
wèn xìng guān   chuā huǎng jiàn zhì  
qīng néng xiāng rén   jiàn ér zhēn jiàng shuài  
chí shàng cháng shān bǎo   zhǔ jūn zhī  
běi dēng xià yāo dài wáng   tóng dǒu chú rén wáng  
tiān   shā xiàng shān  
jīn chuán suǒ shān   míng méi  
hòu zhú shū liú liǎng jié   dān shā xiě zhì shì miè  
rén shì fēi ǒu rán   mǎn yǐn liú li ěr fāng