吾庐寓言

宋代 刘学箕
五峰之山环吾庐,五峰之水清溜渠。 山水可乐。情可娱, 五亩之宅奠厥居。清湖列嶂开坐隅, 白沙峨峨烟岫铺。崇山梅岭豁望眼, 高门堇阜聊襟裾。况当春娱积雨馀, 绿褥翠叠青珊瑚。桑麻满路人意好, 鸣禽上下声相呼。迨今八月九日初, 枫林隔水红凋疏。秋场稻熟听蓬朴, 不槽新酿倾真珠。昨宵一雪飞璠玙, 远山近山光凝酥,群峰突兀不敢觑, 银壁照耀天鬼涂。千金不须卖画图, 丹青从有画不如。负景万态朝昏殊, 天成此画人难摹。蹊荒圃废几朝夕, 一日築居天赐予。四时游观心良舒, 孝槃在阿归来乎。乃歌曰:采于园兮篮有蔬, 钓于水筐有鱼,余之弗欢兮其谁之欢欤。 又歌曰:惠风清兮出有车,芸香芬兮读有书, 余之弗乐兮其谁之乐欤。
fēng zhī shān huán   fēng zhī shuǐ qīng liū  
shān shuǐ qíng    
zhī zhái diàn jué qīng liè zhàng kāi zuò    
bái shā é é yān xiù chóng shān méi lǐng huō wàng yǎn    
gāo mén jǐn liáo jīn kuàng dāng chūn    
绿 cuì dié qīng shān sāng mǎn rén hǎo    
míng qín shàng xià shēng xiāng dài jīn yuè jiǔ chū    
fēng lín shuǐ hóng diāo shū qiū chǎng dào shú tīng péng    
cáo xīn niàng qīng zhēn zhū zuó xiāo xuě fēi fán    
yuǎn shān jìn shān guāng níng   qún fēng gǎn  
yín zhào yào 耀 tiān guǐ qiān jīn mài huà    
dān qīng cóng yǒu huà jǐng wàn tài cháo hūn shū    
tiān chéng huà rén nán huāng fèi zhāo    
zhù tiān shí yóu guān xīn liáng shū    
xiào pán zài ā guī lái nǎi yuē cǎi   yuán lán yǒu shū    
diào shuǐ kuāng yǒu   zhī huān shuí zhī huān  
yòu yuē   huì fēng qīng chū yǒu chē   yún xiāng fēn yǒu shū  
zhī shuí zhī