吾庐吟

宋代 邵雍
吾亦爱吾庐,吾庐似野居。 性随天共淡,身与世俱疏。 遍地长芳草,满床堆乱书。 自从无事后,更不著工夫。
ài   shì  
xìng suí tiān gòng dàn   shēn shì shū  
biàn zhǎng fāng cǎo   mǎn chuáng duī luàn shū  
cóng shì hòu   gèng zhù gōng