武陵歌

明代 宗臣
武陵倒插西湖边,明河吹碎玛瑙圆。桃花千树坠红雨,垂杨十里排苍烟。 中有紫髯白晢之神仙,手抱明月湖上眠。玉华樵者时送酒,绿萝渔子歌采莲。 槛外星辰大如石,床头蛟龙细似蝉。秋风吹出紫霞去,赤手驾鳌沧江前。 忽向月中拔青桂,千枝万枝泣婵娟。五三仙人骑古云,北斗错落衣翩翩,坐令相楫不敢先。 捷书一夜飞天门,汉家天子坐甘泉。朱衣侍者人一编,我得闻之心茫然。 武陵之卧二十年,昔者何为与世遗,今者何为与世怜。 十月冰霜塞大川,长安美酒斗十千。黄金骆马白玉鞭,迟君鸣佩共朝天。 只恐武陵春色怨其主,落花千尺啼晓鹃。令君欲归归不得,楚江枫冷钓渔船,明月来移北山篇。
líng dào chā 西 biān   míng chuī suì nǎo yuán táo huā qiān shù zhuì hóng chuí   yáng shí pái cāng yān    
zhōng yǒu rán bái zhé zhī shén xiān   shǒu bào míng yuè shàng mián huá qiáo zhě shí sòng jiǔ   luó 绿 cǎi lián    
kǎn wài xīng chén shí   chuáng tóu jiāo lóng shì chán qiū fēng chuī chū xiá chì   shǒu jià áo cāng jiāng qián    
xiàng yuè zhōng qīng guì   qiān zhī wàn zhī chán juān sān xiān rén yún běi   dǒu cuò luò piān piān zuò   lìng xiāng gǎn xiān    
jié shū fēi tiān mén   hàn jiā tiān zuò gān quán zhū shì zhě rén biān   wén zhī xīn máng rán    
líng zhī èr shí nián   zhě wéi shì   jīn zhě wéi shì lián  
shí yuè bīng shuāng sāi chuān   cháng ān měi jiǔ dòu shí qiān huáng jīn luò bái biān chí   jūn míng pèi gòng cháo tiān    
zhǐ kǒng líng chūn yuàn zhǔ   luò huā qiān chǐ xiǎo juān lìng jūn guī guī chǔ   jiāng fēng lěng diào chuán míng   yuè lái běi shān piān