吴老夫人出访山庄以诗见示次韵赋答

南北朝 王微
春园如吾庐,居停偶相许。 双松既以荫,片石遥可语。 夫人惠然来,清风散孤墅。 茗论欲入弦,花情亦浮醑。 栖迟每无恒,飘摇感云绪。 却缓山中期,眷此人外侣。
chūn yuán   tíng ǒu xiāng
shuāng sōng yīn   piàn shí yáo
rén huì rán lái   qīng fēng sàn shù
míng lùn xián   huā qíng
chí měi héng   piāo yáo gǎn yún
què huǎn shān zhōng   juàn rén wài