午困

宋代 洪咨夔
故人书断故山离,义重惟穷到处随。 无米胸中元自杵,不蚕鬓底却能丝。 消梅乞与嘲盐贵,苦笋烹来怪酱迟。 亡可奈何安若命,午窗赢得睡便宜。
rén shū duàn shān   zhòng wéi qióng dào chù suí  
xiōng zhōng yuán chǔ   cán bìn què néng  
xiāo méi cháo yán guì   sǔn pēng lái guài jiàng chí  
wáng nài ān ruò mìng   chuāng yíng de shuì pián 便