无可奈何歌

唐代 白居易
无可奈何兮,白日走而朱颜颓。少日往而老日催, 生者不住兮死者不回。况乎宠辱丰悴之外物, 又何常不十去而一来?去不可挽兮来不可推, 无可奈何兮,已焉哉。惟天长而地久,前无始兮后无终。 嗟吾生之几何,寄瞬息乎其中。又如太仓之稊米, 委一粒于万钟。何不与道逍遥,委化从容,纵心放志, 泄泄融融。胡为乎分爱恶于生死,系忧喜于穷通。 倔强其骨髓,龃龉其心胸。合冰炭以交战,只自苦兮厥躬。 彼造物者,云何不为?此与化者,云何不随?或喣或吹, 或盛或衰,虽千变与万化,委一顺以贯之。为彼何非, 为此何是?谁冥此心,梦蝶之子。何祸非福,何吉非凶? 谁达此观,丧马之翁。俾吾为秋毫之杪,吾亦自足, 不见其小;俾吾为泰山之阿,吾亦无馀,不见其多。 是以达人静则吻然与阴合迹,动则浩然与阳同波。 委顺而已,孰知其他。时邪命邪,吾其无奈彼何; 委邪顺邪,彼亦无奈吾何。夫两无奈何, 然后能冥至顺而合太和。故吾所以饮太和,扣至顺, 而为无可奈何之歌。
nài   bái zǒu ér zhū yán tuí shǎo wǎng ér lǎo cuī  
shēng zhě zhù zhě huí kuàng chǒng fēng cuì zhī wài  
yòu cháng shí ér lái   wǎn lái tuī  
nài   yān zāi wéi tiān cháng ér jiǔ   qián shǐ hòu zhōng
jiē shēng zhī   shùn zhōng yòu tài cāng zhī  
wěi wàn zhōng dào xiāo yáo   wěi huà cóng róng   zòng xīn fàng zhì  
róng róng wéi fēn ài è shēng   yōu qióng tōng
jué jiàng suǐ   xīn xiōng bīng tàn jiāo zhàn   zhī jué gōng
zào zhě   yún wéi   huà zhě   yún suí   huò huò chuī  
huò shèng huò shuāi   suī qiān biàn wàn huà   wěi shùn guàn zhī wèi fēi  
wèi shì   shuí míng xīn   mèng dié zhī huò fēi   fēi xiōng  
shuí guān   sàng zhī wēng wèi qiū háo zhī miǎo    
jiàn xiǎo   wèi tài shān zhī ā     jiàn duō
shì rén jìng wěn rán yīn   dòng hào rán yáng tóng
wěi shùn ér   shú zhī shí xié mìng xié   nài  
wěi xié shùn xié   nài liǎng nài  
rán hòu néng míng zhì shùn ér tài suǒ yǐn tài   kòu zhì shùn  
ér wèi nài zhī