吴季子挂剑处

明代 马世俊
公子归吴去,故人知此心。死生同白日,然诺岂黄金。 一剑竟何往,高台自古今。君看碑上字,苔藓不能侵。
gōng guī   rén zhī xīn shēng tóng bái   rán nuò huáng jīn
jiàn jìng wǎng   gāo tái jīn jūn kàn bēi shàng   tái xiǎn néng qīn