吴季谦侍郎送家酿香泉绝无灰得未曾有戏成报章

宋代 岳珂
义丰爱酒憎官壶,日长忍渴呼酪奴。自言畏灰如畏虎,有酒不向官坊酤。 当家香泉世无比,米洁曲甘醇且美。酿时不著一点灰,满酌寒泉挹清泚。 小槽滴沥竹笕承,冰渠夜溅真珠明。一泓澄澈玉无底,满瓮盎盎春风生。 酿成不肯饮俗客,浇著柴桑旧时宅,共此千年醉眠石。 更将馀沥走马军,来注吾家老瓦盆,许我自饮不许分。 老境宦游环轨辙,官酒遍尝随地别,何曾见灰能作孽。 饥来一腹大于蝉,鲸呿自觉吸百川。是灰是酒俱不辨,岂问他州并异县。 今夕何夕翻露浆,扣壶一洗灰土肠。君不见柴桑于酒特寓意,相逢不择贱与贵,要是醇醨均一致。 汝阳后来帝家子,路逢曲车不知味,流涎正复何所谓。 贫为田舍富天宗,遇酒随饮莫适从。岂如仙家居义丰,无怀自与造化通。 彼燧人氏初何功,酬君三语将无同。同不同,君信否。 黄花飘香石耐久,明日山行且携酒。
fēng ài jiǔ zēng guān   zhǎng rěn lào yán wèi huī wèi yǒu   jiǔ xiàng guān fāng    
dāng jiā xiāng quán shì   jié gān chún qiě měi niàng shí zhù diǎn huī mǎn   zhuó hán quán qīng    
xiǎo cáo zhú jiǎn chéng   bīng jiàn zhēn zhū míng hóng chéng chè mǎn   wèng àng àng chūn fēng shēng    
niàng chéng kěn yǐn   jiāo zhù chái sāng jiù shí zhái   gòng qiān nián zuì mián shí  
gèng jiāng zǒu jūn   lái zhù jiā lǎo pén   yǐn fēn  
lǎo jìng huàn yóu huán guǐ zhé   guān jiǔ biàn cháng suí bié   zēng jiàn huī néng zuò niè  
lái chán   jīng jué bǎi chuān shì huī shì jiǔ biàn   wèn zhōu bìng xiàn    
jīn fān jiāng   kòu huī cháng jūn jiàn chái sāng jiǔ xiāng   féng jiàn guì yào   shì chún jūn zhì    
yáng hòu lái jiā zi   féng chē zhī wèi   liú xián zhèng suǒ wèi  
pín wèi tián shè tiān zōng   jiǔ suí yǐn shì cóng xiān jiā fēng   huái 怀 zào huà tōng    
suì rén shì chū gōng   chóu jūn sān jiāng tóng tóng tóng jūn   xìn fǒu    
huáng huā piāo xiāng shí nài jiǔ   míng shān xíng qiě xié jiǔ