误佳期 壬辰元夕
今夜风光堪爱。可惜那人不在。临行多是不曾留,故意将人怪。
双木架秋千,两下深深拜。条香烧尽纸成灰,莫把心儿坏。
jīn
今
yè
夜
fēng
风
guāng
光
kān
堪
ài
爱
。
。
kě
可
xī
惜
nà
那
rén
人
bù
不
zài
在
。
。
lín
临
xíng
行
duō
多
shì
是
bù
不
céng
曾
liú
留
,
gù
故
yì
意
jiāng
将
rén
人
guài
怪
。
。
shuāng
双
mù
木
jià
架
qiū
秋
qiān
千
,
liǎng
两
xià
下
shēn
深
shēn
深
bài
拜
。
。
tiáo
条
xiāng
香
shāo
烧
jǐn
尽
zhǐ
纸
chéng
成
huī
灰
,
mò
莫
bǎ
把
xīn
心
ér
儿
huài
坏
。
。