吴江野哭

明代 夏完淳
江南三月莺花娇,东风系缆垂虹桥。美人意气埋尘雾,门前枯柳风萧萧。 有客扁舟泪成血,三千珠履音尘绝。晓气平连震泽云,春风吹落吴江月。 平陵一曲声杳然,灵旗惨淡归荒烟。茫茫沧海填精卫,寂寂空山哭杜鹃。 梦中细语曾闻得,苍黄不辨公颜色。江上非无吊屈人,座中犹是悲田客。 感激当年授命时,哭公清夜畏人知。空闻蔡琰犹堪赎,便作侯芭不敢辞。 相将洒泪衔黄土,筑公虚冢青松路。年年同祭伍胥祠,人人不上要离墓。
jiāng nán sān yuè yīng huā jiāo   dōng fēng lǎn chuí hóng qiáo měi rén mái chén mén   qián liǔ fēng xiāo xiāo    
yǒu piān zhōu lèi chéng xuè   sān qiān zhū yīn chén jué xiǎo píng lián zhèn yún chūn   fēng chuī luò jiāng yuè    
píng líng shēng yǎo rán   líng cǎn dàn guī huāng yān máng máng cāng hǎi tián jīng wèi   kōng shān juān    
mèng zhōng céng wén de   cāng huáng biàn gōng yán jiāng shàng fēi diào rén zuò   zhōng yóu shì bēi tián    
gǎn dāng nián shòu mìng shí   gōng qīng wèi rén zhī kōng wén cài yǎn yóu kān shú biàn   zuò 便 hóu gǎn    
xiāng jiāng lèi xián huáng   zhù gōng zhǒng qīng sōng nián nián tóng rén   rén shàng yào