吴江晚泊

元代 宗衍
风壤三洲接,江湖一水分。虹消沧海雨,日落洞庭云。 客意终难尽,渔歌不厌闻。长思陆鲁望,不出可忘君。
fēng rǎng sān zhōu jiē   jiāng shuǐ fèn hóng xiāo cāng hǎi   luò dòng tíng yún    
zhōng nán jǐn   yàn wén cháng wàng   chū wàng jūn