乌家更

清代 觉罗桂芳
惊风匿白日,山深路如漆。乌店灰烬余,一二破土室。 老叟迓客坐,欲语神惨栗。自言就木年,平头六十一。 有男己娶妇,菽水欢绕膝。更有乳下孙,调弄慰衰疾。 昨月寇突至,仓猝生离别。我老骨髓乾,欲逃逃不脱。 长跪乞贼怜,股悚甘嗔喝。筛簸我稻粱,颠倒我裋褐。 一棺久待死,斧作薪柴艺。胆裂潜吞声,贼去幸复活。 近稍集流亡,初从乱离说。云我子恋妇,十步每九蹶。 更有襁褓儿,呱呱难舍决。大半落贼手,残害为异物。 敢望骨肉欢,异时聚蓬筚。但愿抚其尸,一洒眼中血。 天明叟出门,扶杖寻儿骨。
jīng fēng bái   shān shēn diàn huī jìn   èr shì
lǎo sǒu zuò   shén cǎn yán jiù nián   píng tóu liù shí
yǒu nán   shū shuǐ huān rào gèng yǒu xià sūn   tiáo nòng wèi shuāi
zuó yuè kòu zhì   cāng shēng bié lǎo suǐ qián   táo táo tuō
cháng guì zéi lián   sǒng gān chēn shāi dào liáng   diān dào shù
guān jiǔ dài   zuò xīn chái dǎn liè qián tūn shēng   zéi xìng huó
jìn shāo liú wáng   chū cóng luàn shuō yún zi liàn   shí měi jiǔ jué
gèng yǒu qiǎng bǎo ér   nán shè jué bàn luò zéi shǒu   cán hài wèi
gǎn wàng ròu huān   shí péng dàn yuàn shī   yǎn zhōng xuè
tiān míng sǒu chū mén   zhàng xún ér