五和

宋代 刘克庄
少时弓旌频招呼,北走淮水东陪都。 行衡周览楚峰秀,游桂颇笑秦城愚。 簪山带水虽绝境,羊肠鱼腹真畏涂。 南辕亦涉尉佗境,乌睹所谓阳燧珠。 何烦安车遣使者,自有弱马从奚奴。 岂惟客与宾戏笑,里胥亭长交揶揄。 晓露自开木槿花,春风不到枯松株。 东家夫子吾畏友,同时失脚青云衢。 居然牵联入诗社,未肯落托称酒徒。 似曾汉廷招两生,谁谓鲁国惟一儒。 贵重羊裘比蝉冕,夸诧齑甕侔冰壶。 拂衣久抛青绫被,还珠并却红罗襦。 向来泉涌属文思,老去雾隔观书矑。 随州城坚未易破,南都壁峻那须扶。 羡君茧纸序游览,亦或麈尾谈虚无。 人言名士少实用,天子宰臣未斥诛。 怜才不胜欲杀者,加罪岂患无词乎。 十夫众口能挠铄,彼谗谮于蜂蠍虐。 安知书生事铅椠,亦若轮人为轸较。 残编尚尔守铁檠,破砚讵必磨铜爵。 甫也尤赏白清新,籍辈妄讥愈杂駮。 机锋相触毋庸避,鼓旗傍噪亦一乐。 识字信为忧患始,作文尤忌悲哀数。 暮年已学鹪巢林,徂岁无异蛇赴壑。 炉中榾柮聊檀栾,门外爆竹任逼剥。 归耕何幸逢米贱,息阴本自嫌木恶。
shǎo shí gōng jīng pín zhāo hu   běi zǒu huái shuǐ dōng péi  
xíng héng zhōu lǎn chǔ fēng xiù   yóu guì xiào qín chéng  
zān shān dài shuǐ suī jué jìng   yáng cháng zhēn wèi  
nán yuán shè wèi tuó jìng   suǒ wèi yáng suì zhū  
fán ān chē qiǎn shǐ 使 zhě   yǒu ruò cóng  
wéi bīn xiào   tíng zhǎng jiāo  
xiǎo kāi jǐn 槿 huā   chūn fēng dào sōng zhū  
dōng jiā wèi yǒu   tóng shí shī jiǎo qīng yún  
rán qiān lián shī shè   wèi kěn luò tuō chēng jiǔ  
céng hàn tíng zhāo liǎng shēng   shuí wèi guó wéi  
guì zhòng yáng qiú chán miǎn   kuā chà wèng móu bīng  
jiǔ pāo qīng líng bèi   huán zhū bìng què hóng luó  
xiàng lái quán yǒng zhǔ wén   lǎo guān shū  
suí zhōu chéng jiān wèi   nán dōu jùn  
xiàn jūn jiǎn zhǐ yóu lǎn   huò zhǔ wěi tán  
rén yán míng shì shǎo shí yòng   tiān zǎi chén wèi chì zhū  
lián cái shèng shā zhě   jiā zuì huàn  
shí zhòng kǒu néng náo shuò   chán zèn fēng xiē nüè  
ān zhī shū shēng shì qiān qiàn   ruò lún rén wéi zhěn jiào  
cán biān shàng ěr shǒu tiě qíng   yàn tóng jué  
yóu shǎng bái qīng xīn   bèi wàng  
fēng xiāng chù yōng   bàng zào  
shí xìn wèi yōu huàn shǐ   zuò wén yóu bēi āi shù  
nián xué jiāo cháo lín   suì shé  
zhōng duò liáo tán luán   mén wài bào zhú rèn bāo  
guī gēng xìng féng jiàn   yīn běn xián è