五鼓自簇

宋代 陆游
晓月有馀光,秋树无浓影。野烟浩无际,陂路行愈永。 堰声何澎湃,露气正凄冷。忽然客愁破,更觉诗律整。 昔人千载意,忙里一笑领。山林岂难归,吾计自不猛。
xiǎo yuè yǒu guāng   qiū shù nóng yǐng yān hào   bēi xíng yǒng
yàn shēng péng pài   zhèng lěng rán chóu   gèng jué shī zhěng
rén qiān zǎi   máng xiào lǐng shān lín nán guī   měng