吾谷行

清代 吴伟业
吾谷千章万章木,插石缘溪秀林麓。中有双株向背生,并干交柯互蟠曲。 一株夭矫面东风,上拂青云宿黄鹄。黄鹄引吭鸣一声,响入瑶花飞簌簌。 一株偃蹇踞阴崖,半死半生遭屈辱。雷劈烧痕翠鬣焦,雨垂漏滴苍皮缩。 泥崩石断迸枯根,鼠窜虫穿隐空腹。行人过此尽彷徨,日暮驱车不能速。 前山路转相公坟,宰木参差乱入云。枝上子规啼碧血,道傍少妇泣罗裙。 罗裙碧血招魂哭,寡鹄羁雌不忍闻。同伴几家逢下泪,羡他夫婿尚从军。 可怜吾谷天边树,犹有相逢断肠处。得免仓皇剪伐愁,敢辞漂泊风霜惧。 木叶山头雪正飞,行人十月辽阳戍。兄在长安弟玉关,摘叶攀条不能去。 昨宵有客大都来,传道君王幸渐台。便殿含毫题诏湿,閤门走马报花开。 宫槐听取从官咏,御柳催成应制才。定有春风到吾谷,故园不用忧樵牧。 虽遇彫枯坠叶黄,恰逢滋茂攒条绿。繇来荣落总何常,莫向千门羡栋梁。 君不见庾信伤心《枯树赋》,纵吟风月是他乡。
qiān zhāng wàn zhāng   chā shí yuán xiù lín zhōng yǒu shuāng zhū xiàng bèi shēng   bìng gàn jiāo pán
zhū yāo jiǎo miàn dōng fēng   shàng qīng yún 宿 huáng huáng yǐn háng míng shēng   xiǎng yáo huā fēi
zhū yǎn jiǎn yīn   bàn bàn shēng zāo léi shāo hén cuì liè jiāo   chuí lòu cāng suō
bēng shí duàn bèng gēn   shǔ cuàn chóng chuān 穿 yǐn kōng xíng rén guò jǐn páng huáng   chē néng
qián shān zhuǎn xiàng gōng fén   zǎi cēn luàn yún zhī shàng guī xuè   dào bàng shào luó qún
luó qún xuè zhāo hún   guǎ rěn wén tóng bàn jiā féng xià lèi   xiàn 婿 shàng cóng jūn
lián tiān biān shù   yóu yǒu xiāng féng duàn cháng chù miǎn cāng huáng jiǎn chóu   gǎn piāo fēng shuāng
shān tóu xuě zhèng fēi   xíng rén shí yuè liáo yáng shù xiōng zài cháng ān guān   zhāi pān tiáo néng
zuó xiāo yǒu lái   chuán dào jūn wáng xìng jiàn tái biàn 便 diàn 殿 hán háo zhào shī 湿   mén zǒu bào huā kāi
gōng huái tīng cóng guān yǒng   liǔ cuī chéng yìng zhì cái dìng yǒu chūn fēng dào   yuán yòng yōu qiáo
suī diāo zhuì huáng   qià féng mào zǎn tiáo 绿 yáo lái róng luò zǒng cháng   xiàng qiān mén xiàn dòng liáng
jūn jiàn xìn shāng xīn shù 》,   zòng yín fēng yuè shì xiāng