武关

唐代 吴融
时来时去若循环,双阖平云谩锁山。只道地教秦设险, 不知天与汉为关。贪生莫作千年计,到了都成一梦闲。 争得便如岩下水,从他兴废自潺潺。
shí lái shí ruò xún huán   shuāng píng yún mán suǒ shān zhī dào jiào qín shè xiǎn  
zhī tiān hàn wèi guān tān shēng zuò qiān nián   dào le dōu chéng mèng xián
zhēng de biàn 便 yán xià shuǐ   cóng xīng fèi chán chán