吴宫怨

唐代 张籍
吴宫四面秋江水,江清露白芙蓉死。吴王醉后欲更衣, 座上美人娇不起。宫中千门复万户,君恩反覆谁能数。 君心与妾既不同,徒向君前作歌舞。茱萸满宫红实垂, 秋风袅袅生繁枝。姑苏台上夕燕罢,他人侍寝还独归。 白日在天光在地,君今那得长相弃。
gōng miàn qiū jiāng shuǐ   jiāng qīng lòu bái róng wáng zuì hòu gēng  
zuò shàng měi rén jiāo gōng zhōng qiān mén wàn   jūn ēn fǎn shuí néng shù
jūn xīn qiè tóng   xiàng jūn qián zuò zhū mǎn gōng hóng shí chuí  
qiū fēng niǎo niǎo shēng fán zhī tái shàng yàn   rén shì qǐn hái guī
bái zài tiān guāng zài   jūn jīn de zhǎng xiàng