吴宫宴

唐代 曹邺
吴宫城阙高,龙凤遥相倚。四面铿鼓钟,中央列罗绮。 春风时一来,兰麝闻数里。三度明月落,青娥醉不起。 江头铁剑鸣,玉座成荒垒。适来歌舞处,未知身是鬼。
gōng chéng què gāo   lóng fèng yáo xiāng miàn kēng zhōng   zhōng yāng liè luó
chūn fēng shí lái   lán shè wén shù sān míng yuè luò   qīng é zuì
jiāng tóu tiě jiàn míng   zuò chéng huāng lěi shì lái chù   wèi zhī shēn shì guǐ