吴公绅索洞庭游稿赋此寄之

明代 汪琬
平生爱山看不足,支颐远望西山麓。今年身似不羁鹤,竟理飞帆挈行襆。 山中佳处推石公,俯视群峰皆婢仆。怪奇自是惊心魂,秀丽真能扑眉目。 橘林璀灿步障锦,云峦宛转屏风绿。天风不起镜流平,展尽生绡三百幅。 老僧知我非生人,炒栗煮茶频见肃。枇杷花开雪满路,点缀衣巾犹馥馥。 危桥夭矫曲洞幽,别束行縢恣探逐。洞里仙人不我瞋,遍启窗棂驱蝙蝠。 数堆石髓堪采吃,味美胜餐玄圃玉。从今解笑嵇叔夜,俗骨尘缘无此福。 归来恍惚梦中游,欲记旋忘什五六。明春约君共长往,拂石更题招隐曲。
píng shēng ài shān kàn   zhī yuǎn wàng 西 shān jīn nián shēn shì jìng   fēi fān qiè xíng    
shān zhōng jiā chǔ tuī shí gōng   shì qún fēng jiē guài shì jīng xīn hún xiù   zhēn néng méi    
lín cuǐ càn zhàng jǐn   yún luán wǎn zhuǎn píng fēng 绿 tiān fēng jìng liú píng zhǎn   jǐn shēng xiāo sān bǎi    
lǎo sēng zhī fēi shēng rén   chǎo zhǔ chá pín jiàn pa huā kāi xuě mǎn diǎn   zhuì jīn yóu    
wēi qiáo yāo jiǎo dòng yōu   bié shù xíng téng tàn zhú dòng xiān rén chēn biàn   chuāng líng biān    
shù duī shí suǐ kān cǎi chī   wèi měi shèng cān xuán cóng jīn jiě xiào shū   chén yuán    
guī lái huǎng mèng zhōng yóu   xuán wàng shén liù míng chūn yuē jūn gòng cháng wǎng   shí gèng zhāo yǐn