五更解酲梅竹之间徘体

宋代 白玉蟾
宿鸟能传语,残风且点心。 山情怜澹坐,月色笑孤斟。 惊我梅花睡,闻他竹叶吟。 清归无所得,得句贵如金。
宿 niǎo néng chuán   cán fēng qiě diǎn xin
shān qíng lián dàn zuò   yuè xiào zhēn
jīng méi huā shuì   wén zhú yín
qīng guī suǒ de   de guì jīn