吴傅朋出游丝书求诗

宋代 曾几
使君官事闲时书,略取万象随指呼。空中游丝定何物,非蚕所吐仍非蛛。 光风霁日青春暮,惹草萦花细于缕。君今幻出一毫端,此秘从来人未睹。 铃斋观者客如云,有无断续吁难分。不知谁束此毛颖,能使字画纤无伦。 尝闻扫垩生雪白,颠草亲承担夫力。世间妙处不可传,心手应时须自得。
shǐ 使 jūn guān shì xián shí shū   lüè wàn xiàng suí zhǐ kōng zhōng yóu dìng fēi   cán suǒ réng fēi zhū    
guāng fēng qīng chūn   cǎo yíng huā jūn jīn huàn chū háo duān   cóng lái rén wèi    
líng zhāi guān zhě yún   yǒu duàn nán fēn zhī shuí shù máo yǐng néng   shǐ 使 huà xiān lún    
cháng wén sǎo è shēng xuě bái   diān cǎo qīn chéng dān shì jiān miào chù chuán xīn   shǒu yìng shí