吴府君

宋代 魏了翁
人誇骂贼与尊君,我看闲家与事兄。更识为人谋质实,便知处己事分明。 夜窗残梦鸾离照,风壑哀号乌失声。从此长宁乡下路,两山明月一般情。
rén kuā zéi zūn jūn   kàn xián jiā shì xiōng gèng shí wéi rén móu zhì shí biàn   zhī 便 chù shì fēn míng    
chuāng cán mèng luán zhào   fēng āi háo shī shēng cóng cháng níng xiāng xia liǎng   shān míng yuè bān qíng