吴迪吉载酒永安寺会者十一分韵赋诗以字为韵予用逸字

宋代 谢逸
延陵多贤孙,杰然者迪吉。上书因自讼,宾客禁私觌。 瞑目数归期,闭口防罚直。谒告呼朋侪,笑谈洗忧戚。 开樽青莲界,逍遥以永日。翩翩客鼎来,草草筵初秩。 子珍乐易人,开谈见胸臆。宗鲁与人交,坦然无畛域。 君泽学古谈,论议简而质。伯更廊庙具,绿发居师席。 泽民泮水英,每试辄中的。叔野饱书史,胸中万卷积。 文美秉天机,温如苍玉璧。文康气雄豪,目睨天宇窄。 中邦最清修,操履有绳尺。乐之似长康,痴绝故无匹。 坐客皆奇才,椎钝莫如逸。诸人或见赏,颇爱性真率。 不求身后名,但喜杯中物。世故了不知,一醉吾事毕。
yán líng duō xián sūn   jié rán zhě shàng shū yīn sòng bīn   jìn    
míng shù guī   kǒu fáng zhí gào péng chái xiào   tán yōu    
kāi zūn qīng lián jiè   xiāo yáo yǒng piān piān dǐng lái cǎo   cǎo yán chū zhì    
zi zhēn rén   kāi tán jiàn xiōng zōng rén jiāo tǎn   rán zhěn    
jūn xué tán   lùn jiǎn ér zhì gèng láng miào   绿 shī    
mín pàn shuǐ yīng   měi shì zhé zhōng de shū bǎo shū shǐ xiōng   zhōng wàn juàn    
wén měi bǐng tiān   wēn cāng wén kāng xióng háo   tiān zhǎi    
zhōng bāng zuì qīng xiū   cāo yǒu shéng chǐ zhī shì cháng kāng chī   jué    
zuò jiē cái   zhuī dùn zhū rén huò jiàn shǎng   ài xìng zhēn shuài    
qiú shēn hòu míng   dàn bēi zhōng shì liǎo zhī   zuì shì