吴德永远寄乾栗五百颗荷其厚意戏作长句谢之

宋代 李光
海山深处住多年,容貌虽衰齿尚坚。长使玉泉归绛阙,每留真火暖丹田。 感君特地贻乾栗,知我犹能咬石莲。土物欲寻香翠报,近来行市正增钱。
hǎi shān shēn chù zhù duō nián   róng mào suī shuāi chǐ 齿 shàng jiān cháng shǐ 使 quán guī jiàng quē měi   liú zhēn huǒ nuǎn dān tián    
gǎn jūn qián   zhī yóu néng yǎo shí lián xún xiāng cuì bào jìn   lái háng shì zhèng zēng qián