武当歌

明代 王世贞
黑帝不卧玄冥宫,再佐真人燕蓟中。乾坤道尽出壬午,日月重朗开屯蒙。 人间大小七十战,一胜业已归神功。久从北极受尊号,却向西方称寓公。 武当万古郁未吐,得吐居然压华嵩。是时岂独疲荆襄,雍豫梁益皆为忙。 少府如流下白撰,蜀江截云排豫章。太和绝顶化城似,玉虚彷佛秦阿房。 南岩宏奇紫霞丽,甘泉九成差可当。十年二百万人力,一一舍置空山傍。 呜呼英雄御世故多术,卜鬼探符皆恍忽。不闻成祖帝王须,曾借玄天师相发。 汉武空邀王母过,高真不显宋宣和。功名虽盛毋乃晚,混沌时来当柰何。
hēi xuán míng gōng   zài zuǒ zhēn rén yàn zhōng qián kūn dào jǐn chū rén   yuè zhòng lǎng kāi tún méng    
rén jiān xiǎo shí zhàn   shèng guī shén gōng jiǔ cóng běi shòu zūn hào què   xiàng fāng 西 chēng gōng    
dāng wàn wèi   rán huà sōng shì shí jīng xiāng yōng   liáng jiē wèi máng    
shào liú xià bái zhuàn   shǔ jiāng jié yún pái zhāng tài jué dǐng huà chéng shì   páng qín ē páng    
nán yán hóng xiá   gān quán jiǔ chéng chā dāng shí nián èr bǎi wàn rén   shè zhì kōng shān bàng    
yīng xióng shì duō shù   bo guǐ tàn jiē huǎng wén chéng wáng céng   jiè xuán tiān shī xiāng    
hàn kōng yāo wáng guò   gāo zhēn xiǎn sòng xuān gōng míng suī shèng nǎi wǎn hùn   dùn shí lái dāng nài