无愁可解

宋代 陈慥
天下传咏,以谓几于达者。龙丘子犹笑之。此虽免乎愁,犹有所解也。若夫游于自然而托于不得已,人乐亦乐,人愁亦愁,彼且恶乎解哉。乃反其词,作无愁可解云: 光景百年,看便一世,生来不识愁味。问愁何处来,更开解个甚底。万事从来风过耳。何用不著心里。你唤做、展却眉头,便是达者,也则恐未。此理。本不通言,何曾道、欢游胜如名利。道即浑是错,不道如何即是。这里元无我与你。甚唤做、物情之外。若须待醉了、方开解时,问无酒、怎生醉。
tiān xià chuán yǒng   wèi zhě lóng qiū zi yóu xiào zhī suī miǎn chóu   yóu yǒu suǒ jiě ruò yóu rán ér tuō de   rén   rén chóu chóu   qiě jiě zāi nǎi fǎn   zuò chóu jiě yún  
guāng jǐng bǎi nián   kàn biàn 便 shì   shēng lái shí chóu wèi wèn chóu chǔ lái   gèng kāi jiě shèn wàn shì cóng lái fēng guò ěr yòng zhù xīn li huàn zuò zhǎn què méi tóu   biàn 便 shì zhě   kǒng wèi běn tōng yán   zēng dào huān yóu shèng míng dào hún shì cuò   dào shì zhè yuán shén huàn zuò qíng zhī wài ruò dài zuì le fāng kāi jiě shí   wèn jiǔ zěn shēng zuì