吴冲卿直舍净士安画墨竹歌

宋代 司马光
阎生画竹旧所闻,望中一见遥可分。 伊予不甚少佳画,犹爱气骨高出群。 狂枝怒叶凌绢素,势若飞动争纷纭。 蟠根数节出地度,上有积年苍蘚纹。 森然直干忽孤耸,意恐出屋排浮云。 秋风飒飒生左右,耳目洒落遗尘氛。 乃知良工自神解,昧者倣习徒艰勤。 子猷昔者得收玩,不患终朝无此君。
yán shēng huà zhú jiù suǒ wén   wàng zhōng jiàn yáo fēn
shèn shǎo jiā huà   yóu ài gāo chū qún
kuáng zhī líng juàn   shì ruò fēi dòng zhēng fēn yún
pán gēn shù jié chū   shàng yǒu nián cāng xiǎn wén
sēn rán zhí gàn sǒng   kǒng chū pái yún
qiū fēng shēng zuǒ yòu   ěr luò chén fēn
nǎi zhī liáng gōng shén jiě   mèi zhě fǎng jiān qín
yóu zhě shōu wán   huàn zhōng zhāo jūn