吴冲卿夫人秦国挽词二首

宋代 苏辙
国老相随尽,家风慨独存。 见夫成相业,听子得忠言。 气节惭多士,声华盛一门。 平生高义重,未易俗人论。
guó lǎo xiāng suí jǐn   jiā fēng kǎi cún  
jiàn chéng xiāng   tīng zhōng yán  
jié cán duō shì   shēng huá shèng mén  
píng shēng gāo zhòng   wèi rén lùn