吴城山听碧山上人讲法华经
飘飘空里落天花,静听山僧讲法华。我亦平生无住著,白云深处即为家。
piāo
飘
piāo
飘
kōng
空
lǐ
里
luò
落
tiān
天
huā
花
,
jìng
静
tīng
听
shān
山
sēng
僧
jiǎng
讲
fǎ
法
huá
华
。
。
wǒ
我
yì
亦
píng
平
shēng
生
wú
无
zhù
住
zhù
著
,
bái
白
yún
云
shēn
深
chù
处
jí
即
wéi
为
jiā
家
。
。