悟禅三首寄胡果

唐代 元稹
近闻胡隐士,潜认得心王。不恨百年促,翻悲万劫长。 有修终有限,无事亦无殃。慎莫通方便,应机不顿忘。 百年都几日,何事苦嚣然。晚岁倦为学,闲心易到禅。 病宜多宴坐,贫似少攀缘。自笑无名字,因名自在天。 近见新章句,因知见在心。春游晋祠水,晴上霍山岑。 问法僧当偈,还丹客赠金。莫惊头欲白,禅观老弥深。
jìn wén yǐn shì   qián rèn de xīn wáng hèn bǎi nián   fān bēi wàn jié zhǎng
yǒu xiū zhōng yǒu xiàn   shì yāng shèn tōng fāng biàn 便   yīng dùn wàng
bǎi nián dōu   shì xiāo rán wǎn suì juàn wéi xué   xián xīn dào chán
bìng duō yàn zuò   pín shì shǎo pān yuán xiào míng zi   yīn míng zai tiān
jìn jiàn xīn zhāng   yīn zhī jiàn zài xīn chūn yóu jìn shuǐ   qíng shàng huò shān cén
wèn sēng dāng   huán dān zèng jīn jīng tóu bái   chán guān lǎo shēn