武昌怀古十咏·灵竹寺

宋代 白玉蟾
孝之一字协天伦,信可通天感鬼神。 霜满竹林安得笋,心倾泪雨自生春。 只闻郭巨曾埋子,岂得曾参亦杀人。 凿隧及泉愚尔耳,斯人盖是舜之臣。
xiào zhī xié tiān lún   xìn tōng tiān gǎn guǐ shén
shuāng mǎn zhú lín ān sǔn   xīn qīng lèi shēng chūn
zhǐ wén guō céng mái zi   de zēng shēn shā rén
záo suì quán ěr ěr   rén gài shì shùn zhī chén