武昌怀古

唐代 栖一
战国城池尽悄然,昔人遗迹遍山川。笙歌罢吹几多日, 台榭荒凉七百年。蝉响夕阳风满树,雁横秋岛雨漫天。 堪嗟世事如流水,空见芦花一钓船。
zhàn guó chéng chí jǐn qiǎo rán   rén biàn shān chuān shēng chuī duō  
tái xiè huāng liáng bǎi nián chán xiǎng yáng fēng mǎn shù   yàn héng qiū dǎo màn tiān
kān jiē shì shì liú shuǐ   kōng jiàn huā diào chuán