武昌感事

宋代 陆游
百万呼卢事已空,新寒拥褐一衰翁。 但悲鬓色成枯草,不恨生涯似断蓬。 烟雨凄迷云梦泽,山川萧瑟武昌宫。 西游处处堪流涕,抚枕悲歌兴未穷。
bǎi wàn shì kōng   xīn hán yōng shuāi wēng
dàn bēi bìn chéng cǎo   hèn shēng shì duàn péng
yān yún mèng   shān chuān xiāo chāng gōng
西 yóu chù chù kān liú   zhěn bēi xīng wèi qióng