五彩结同心

宋代 赵彦端
人间尘断,雨外风回,凉波自泛仙槎。非郭还非野,闲莺燕、时傍笑语清佳。铜壶花漏长如线,金铺碎、香暖檐牙。谁知道、东园五亩,种成国艳天葩。 主人汉家龙种,正翩翩迥立,雪纻乌纱。歌舞承平旧,围红袖、诗兴自写春华。未知三斗朝天去,定何似、鸿宝丹砂。且一醉、朱颜相庆,共看玉井浮花。
rén jiān chén duàn   wài fēng huí   liáng fàn xiān chá fēi guō hái fēi   xián yīng yàn shí bàng xiào qīng jiā tóng huā lòu zhǎng xiàn 线   jīn suì xiāng nuǎn yán shéi zhī dào dōng yuán   zhǒng chéng guó yàn tiān
zhǔ rén hàn jiā lóng zhǒng   zhèng piān piān jiǒng   xuě zhù shā chéng píng jiù   wéi hóng xiù shī xìng xiě chūn huā wèi zhī sān dòu cháo tiān   dìng hóng 鸿 bǎo dān shā qiě zuì zhū yán xiāng qìng   gòng kàn jǐng huā