吴伯承生孙交游共为之喜凡七人分韵我亦从来识英物试教啼看定何如某得啼定字 其二

宋代 张孝祥
吴郎薄轩冕,市隐室垂罄。儿孙忽成行,乘除乃天定。 我女才三岁,此事当退听。剩欲便款门,积雨道苦泞。
láng báo xuān miǎn   shì yǐn shì chuí qìng ér sūn chéng háng chéng   chú nǎi tiān dìng    
cái sān suì   shì dāng tuì 退 tīng shèng biàn kuǎn 便 mén   dào nìng