无笔叹

元代 胡天游
宣城鼠须不可索,越南鸡毛不可得。山中老颖飞上天,九馆痴髯化为石。 晴窗无复秃千枝,晓梦有时来五色。一庭老叶扫西风,袖手空阶看蜗迹。
xuān chéng shǔ suǒ   yuè nán máo shān zhōng lǎo yǐng fēi shàng tiān jiǔ   guǎn chī rán huà wèi shí    
qíng chuāng qiān zhī   xiǎo mèng yǒu shí lái tíng lǎo sǎo fēng 西 xiù   shǒu kōng jiē kàn