五哀诗 汉梁王太傅贾谊

宋代 李纲
贾生公辅器,弱冠游汉廷。高论帝王略,妙极理乱情。 出意对诏令,惊倒诸老生。从容画筹策,籍籍飞英声。 是时汉初定,颇杂秦霸称。力还治古制,物物与正名。 改朔易服色,庶几礼乐兴。仪章悉草具,舆议当公卿。 岂知绛灌徒,谮毁如建瓴。天子疏不用,谪去长沙城。 翩然渡湘水,投书吊屈平。弃鼎宝康瓠,铅刀钝青萍。 微言岂悼屈,聊复以自评。长沙地卑湿,安得寿且宁。 及观鵩鸟赋,颇觉生死轻。晚奉宣室对,夜半前席听。 文帝岂易遇,所言略施行。虽不位卿相,儒者良已荣。 梁王坠马死,泣涕亦伤生。受任乃如此,孤忠本精诚。 奈何君臣义,浇薄返不明。缅怀古人心,使我气拂膺。
jiǎ shēng gōng   ruò guàn yóu hàn tíng gāo lùn wáng lüè miào   luàn qíng    
chū duì zhào lìng   jīng dǎo zhū lǎo shēng cóng róng huà chóu   fēi yīng shēng    
shì shí hàn chū dìng   qín chēng hái zhì zhì   zhèng míng    
gǎi shuò   shù yuè xīng zhāng cǎo   dāng gōng qīng    
zhī jiàng guàn   zèn huǐ jiàn líng tiān shū yòng zhé   cháng shā chéng    
piān rán xiāng shuǐ   tóu shū diào píng dǐng bǎo kāng qiān   dāo dùn qīng píng    
wēi yán dào   liáo píng cháng shā bēi shī ān 湿   de shòu qiě 寿 níng    
guān niǎo   jué shēng qīng wǎn fèng xuān shì duì   bàn qián tīng    
wén   suǒ yán lüè shī xíng suī wèi qīng xiàng   zhě liáng róng    
liáng wáng zhuì   shāng shēng shòu rèn nǎi   zhōng běn jīng chéng    
nài jūn chén   jiāo fǎn míng miǎn huái 怀 rén xīn shǐ   使 yīng