五哀诗 汉处士祢衡

宋代 李纲
祢生抱逸韵,乃是古之狂。负才颇傲物,齿少气方刚。 怀刺游许下,漫灭竟摧藏。肯从屠沽儿,借面与吊丧。 伟哉孔文举,国宝借路傍。上书荐一鹗,欲使观翱翔。 振翼云汉间,永垂虹蜺光。飞兔与腰袅,灭没不可望。 观其慰辞荐,器识岂易量。平生轻魏祖,纵口成否臧。 声节既悲壮,容态随低昂。岑牟与单绞,裸袒易故裳。 却来坐军门,画地声琅琅。曹瞒黠如鬼,嗜杀犹虎狼。 缩手不敢动,送与刘及黄。娱宾赋鹦鹉,节奏陵笙簧。 援笔不加点,粲然已成章。高才竟为累,兰麝空馀香。 至今鹦鹉洲,葭苇秋苍苍。丑哉杀士名,千古不可忘。
shēng bào yùn   nǎi shì zhī kuáng cái ào chǐ   shǎo 齿 fāng gāng    
huái 怀 yóu xià   màn miè jìng cuī cáng kěn cóng ér jiè   miàn diào sāng    
wěi zāi kǒng wén   guó bǎo jiè bàng shàng shū jiàn è   shǐ guān 使 áo xiáng    
zhèn yún hàn jiān   yǒng chuí hóng guāng fēi yāo niǎo miè   wàng    
guān wèi jiàn   shí liàng píng shēng qīng wèi zòng   kǒu chéng zāng    
shēng jié bēi zhuàng   róng tài suí áng cén dān jiǎo luǒ   tǎn shang    
què lái zuò jūn mén   huà shēng láng láng cáo mán xiá guǐ shì   shā yóu láng    
suō shǒu gǎn dòng   sòng liú huáng bīn yīng jié   zòu líng shēng huáng    
yuán jiā diǎn   càn rán chéng zhāng gāo cái jìng wèi lèi lán   shè kōng xiāng    
zhì jīn yīng zhōu   jiā wěi qiū cāng cāng chǒu zāi shā shì míng qiān   wàng