卧治斋晚坐

宋代 杨万里
闭户坐不得,开窗贮微凉。 树林荫白日,儿研生碧光。 信手取诗卷,细哦三数章。 初披颇欣惬,再揽忽感伤。 废卷不能读,起行绕胡床。 古人恨如山,吾心澹於江。 本不与彼谋,云何断我肠。 感罢翻自笑,一蝉催夕阳。
zuò   kāi chuāng zhù wēi liáng  
shù lín yīn bái   ér yán shēng guāng  
xìn shǒu shī juàn   ó sān shù zhāng  
chū xīn qiè   zài lǎn gǎn shāng  
fèi juàn néng   xíng rào chuáng  
rén hèn shān   xīn dàn jiāng  
běn móu   yún duàn cháng  
gǎn fān xiào   chán cuī yáng