卧云窗为简伯原作

元代 邓雅
竹床何处宜高卧,玉笥西头有白云。阴过石栏常缥缈,气通窗隙更氛氲。 衣裳润透秋先到,林壑寒迷日易曛。我亦山中卧云者,不思弘景即思君。
zhú chuáng chǔ gāo   西 tóu yǒu bái yún yīn guò shí lán cháng piāo miǎo   tōng chuāng gèng fēn yūn
shang rùn tòu qiū xiān dào   lín hán xūn shān zhōng yún zhě   hóng jǐng jūn