我我亭诗

元代 揭傒斯
我游于袁,于龙之干。有辟闲闲,有环言言。有构桓桓,维集之安。 我居我处,我笑我语。有翼其所,而敢予侮。我植孔嘉,我构孔华。 曾莫之迎,而莫我多。彼驰者子,亦孔劳矣。既我觏矣,亦莫我逑矣。 嗟殷氏之老,犹弗桓是友。我不我友,将谁归咎。温温其和,浏浏其清。 蔼蔼其芳,焕焕其明。嗟维古之人,尚或予听。
yóu yuán   lóng zhī gàn yǒu xián xián   yǒu huán yán yán yǒu gòu huán huán   wéi zhī ān
chù   xiào yǒu suǒ   ér gǎn zhí kǒng jiā   gòu kǒng huá
céng zhī yíng   ér duō chí zhě zi   kǒng láo gòu   qiú
jiē yīn shì zhī lǎo   yóu huán shì yǒu yǒu   jiāng shuí guī jiù wēn wēn   liú liú qīng
ǎi ǎi fāng   huàn huàn míng jiē wéi zhī rén   shàng huò tīng