我思古人

宋代 陈深
翳古人之寥寥兮,夫何思之弗谖, 蹇余生之独后兮,曾不得与之周旋。 旷斯世而勿见兮,故增唏而永叹。 抚遗籍而玄览兮,幸所闻之可尊。 彼丹心之耿著兮,谅虽亡而实存。 苟逆风而遐契兮,尚何有于古今。 览元化兮无穷,感徂景兮如驶。 余发兮种种,余怀兮亩亩。 驷黄虬兮遐征,仰超然之高轨。 猗圣言兮如天,至道兮如海。 超鸿濛兮何极,窥浩茫兮无涘。 孰导余以正适兮,遵坦涂而容才。 惟谅友之昭昭,庶订余之懒愦。 鸣呼噫噫,古人之兮, 惠我无疆。忽不见兮心之伤, 余之思兮心之伤,余之思兮曷云其忘。 往者不可及,来者犹可望。 非天人君之相和兮,谁逍遥以徜徉。
rén zhī liáo liáo   zhī xuān  
jiǎn shēng zhī hòu   céng zhī zhōu xuán
kuàng shì ér jiàn   zēng ér yǒng tàn
ér xuán lǎn   xìng suǒ wén zhī zūn
dān xīn zhī gěng zhù   liàng suī wáng ér shí cún
gǒu fēng ér xiá   shàng yǒu jīn
lǎn yuán huà qióng   gǎn jǐng shǐ
zhǒng zhǒng   huái 怀
huáng qiú xiá zhēng   yǎng chāo rán zhī gāo guǐ
shèng yán tiān   zhì dào hǎi
chāo hóng 鸿 méng   kuī hào máng
shú dǎo zhèng shì   zūn tǎn ér róng cái
wéi liàng yǒu zhī zhāo zhāo   shù dìng zhī lǎn kuì
míng   rén zhī  
huì jiāng jiàn xīn zhī shāng  
zhī xīn zhī shāng   zhī yún wàng
wǎng zhě   lái zhě yóu wàng
fēi tiān rén jūn zhī xiāng   shuí xiāo yáo cháng yáng