卧龙山有武侯新祠再用前韵

宋代 王十朋
山藏古寺柏青青,地重端因蜀相登。沙上不闻江转石,人间几见谷为陵。 龙蛇树影摇千尺,玉雪花枝吐万层。堪叹草庐谁复顾,凄然香火却依僧。
shān cáng bǎi qīng qīng   zhòng duān yīn shǔ xiàng dēng shā shàng wén jiāng zhuǎn shí   rén jiān jiàn wèi líng
lóng shé shù yǐng yáo qiān chǐ   xuě huā zhī wàn céng kān tàn cǎo shuí   rán xiāng huǒ què sēng