卧龙

宋代 陆游
危磴盘纡上翠微,倚天楼观碧参差。 雨来海气先横骛,风恶松柯尽倒垂。 孤鹘归巢翅翎重,断鸿觅伴语声悲。 人间万事难禁老,醉抚阑干欲暮时。
wēi dèng pán shàng cuì wēi   tiān lóu guàn cēn  
lái hǎi xiān héng   fēng è sōng jǐn dǎo chuí  
guī cháo chì líng zhòng   duàn hóng 鸿 bàn shēng bēi  
rén jiān wàn shì nán jìn lǎo   zuì lán gān shí