握金钗

宋代 吕渭老
风日困花枝,晴蜂自相趁。晚来红浅香尽。整顿腰肢晕残粉。弦上语,梦中人,天外信。 青杏已成双,新尊荐樱笋。为谁一和销损。数著佳期又不稳。春去也,怎当他,清昼永。
fēng kùn huā zhī   qíng fēng xiāng chèn wǎn lái hóng qiǎn xiāng jǐn zhěng dùn yāo zhī yūn cán fěn xián shàng   mèng zhōng rén   tiān wài xìn
qīng xìng chéng shuāng   xīn zūn jiàn yīng sǔn wèi shuí xiāo sǔn shù zhù jiā yòu wěn chūn   zěn dāng   qīng zhòu yǒng